TRÀ ĐÁ GAMER

  • Chuyện là thế này...

    Hôm nay em đang ngồi net thì gấu có điện thoại cho em bảo rằng xe đạp của gấu hết điện,nhờ em ra đón. Vì trường của gấu cũng không xa quán net với lại đang solo nốt ván đấu đơn CF ăn tiền cùng lũ bạn nên em bảo gấu rằng đợi lát nữa lên đón...mải chơi nên em quên mất cả gấu.

    Ngồi thêm khoảng 30p thì em thấy có dáng người quen quen ngoài cửa quán net đang nhìn mình,vì từ trường gấu về phải đi qua quán net em đang chơi, không ai khác ngoài gấu,thấy em như vậy thì gấu dắt xe đi. Em đuổi theo thì gấu nói không cần quan tâm làm gì, mắt hơi ướt ướt rồi. Thấy thế em dỗ ngọt rồi dắt xe cho gấu vào quán nước gần đó nói chuyện, gấu bảo em rằng "Giữa em và game anh chỉ được chọn 1 thôi,em tôn trọng lựa chọn của anh,em cho anh 2 ngày, trong thời gian này em muốn mình giữ khoảng cách với nhau"...

    Rồi gấu em gọi bạn đưa về, em có nói để em đưa gấu về nhưng gấu bảo không cần. Lúc ấy em thấy mình khốn nạn lắm các thím ạ, vì ham chơi mà bỏ quên gấu.

    Giờ em chẳng biết làm sao để làm lành với gấu nữa,em gọi điện thì gấu không nghe máy, nhắn tin không trả lời. Nhờ các thím tư vấn cho em với

  • Khỏi dài dòng luôn, em đi vào vấn đề chính nhé 

    Em chơi Liên Minh Huyền Thoại cũng được 2 năm rưỡi rồi, cũng có gặp qua nhiều đứa con gái, nhiều thể loại, mà đa số là nhờ kéo rank hoặc đánh team cùng gì đó. Nhưng em cũng không mấy khi để ý hay có ý tán tỉnh gì, nên bỏ qua hết.

    Cho đến đợt này, quen 1 em gái bạn của thằng bạn trong team từ facebook, đánh chung 1 game thì thấy cứ khen e đánh nidalee hay, em thì nghĩ chắc lại thành phần muốn nhờ kéo rank gì đó nên cũng nói chuyện xã giao thôi Mấy hôm sau không thấy em ấy rủ đánh chung hay nhờ vả gì, cứ thấy đang theo dõi,bẵng đi 1 time thấy pm em bảo vào đánh chung với tớ đi, nhờ theo dõi nên học được vài chiêu rồi.

    Em mới giật mình hóa ra nó theo dõi em đánh suốt mấy thím ạ. (Ngoài lề tí, game đó nhìn nó đánh nid tí bật ngửa, gà vồn  ) Chưa bao giờ thấy có đứa theo dõi mình thế nên cũng cảm giác thú vị, đánh chung nhiều hơn, chat nhiều hơn, rồi nó rủ em vào phòng alo chat voice, mà em thề giọng nó cute vãi, hát cũng hay nữa. Rồi cứ chơi chung như thế, không thấy nhờ vả gì, làm em cứ thấy lạ lạ, mà tính em thì chơi normal nhiều nó ngứa tay, thế là rủ em nó rank, mà em nó lại kêu sợ làm rớt rank, thế là từ chối. Mà nó như thế lại càng khiến em tò mò, vì khá là khác với kiểu gái em từng gặp 

    Rồi nói chuyện cũng khá nhiều, em cũng vì nó mà bỏ qua chơi thường nhiều hơn. Đợt này tự dưng nó lại hỏi em nhiều vấn đề đời tư hơn như có bạn gái chưa, rồi hỏi hay chơi quán net nào

    Cũng chưa có cái gì xảy ra cả, nhưng mà mọi người nghĩ mấy thứ này nó có thực tế được không? Ảnh thì em thấy rồi, lúc chơi game cũng chat voice thường xuyên, bạn em cũng xác nhận là nó chơi game nhưng khá ngoan và chưa có gấu, nhưng mà cứ nghĩ tới quen qua game thì nó hơi ảo. Thực tế thì em với nó nói chuyện khá hợp và vui vẻ. Mọi người cho ý kiến hộ em phát 

  • Khách hàng của những tiệm net hiện nay 98% đều là thiên tài,bật máy ko biết, bật chương trình gõ tiếng Việt ko biết, vào game ko biết thoát ra,sever bảo trì thì nói máy có vấn đề. Bố mày rất muốn một tay bóp chết chúng mày, bóp chết rồi vò thành một đống, rồi quăng vào dầu sôi chiên, sau đó dùng chân đạp cho nhuyễn ra.

    Chat voice ko biết bật mic, nói headphone hỏng rồi.

    Xem phim thì chê không có lồg tiếng Việt.

    Hỏi tôi "Có phim ấy không?", tôi nói không, nó chê phim không được đầy đủ

    Y!M đăng nhập ko đc nói máy lởm! Chạy qua xem hóa ra đăng nhập pass ko đúng, con bé đó còn hỏi tôi pass bao nhiêu.

    Có con bé kia còn lợi hại hơn, tiếp nhận webcam của một người chat lạ nào đó, gọi tôi qua, hỏi người trong webcam là ai!! oày tôi có bản lĩnh đấy à

    Bắn CS người khác ném bom khói, anh chàng dính nguyên quả, hét to: máy bị đơ rồi.

    Hôm trước có con bé hỏi tôi chat Y!M làm sao đánh chữ có dấu, tôi hỏi: "Em ko biết đánh chữ à?" Em ấy bảo: "Biết".Tôi nói: "Vậy em cứ thế mà đánh" (đồng thời giúp nó bật Unikey lên), một lúc sau lại gọi tôi, nói: "Anh quản lý, sao đánh chữ ko được?". Tôi hỏi "Em đánh chữ gì ko được?", nó bảo "anh đánh giùm chữ Chào Bạn", tôi giúp nó đánh xong. Sau đó mấy bác biết nó nói gì ko ?? "Đừng đi, ngồi đây giúp em đánh chữ". tướng mạo thì y chang con khủng long.

    Hôm nay có anh chàng hỏi tôi, "Quản lý! sao ở đây tôi ko có vcoin nhỉ? giúp tôi down một ít về"… , cái đó mà có thể down về thì cần gì đi làm nữa…

    - Mất điện ngồi với vợ con đang ăn cơm ngon lành, 1 lũ nhóc chóc đi học buổi chiều chạy vào, anh ơi! em chơi điện tử , bố cắm vào đít để có điện cho chúng mày chơi ah? ngoài cửa tao đã treo bảng mất điện rồi cơ mà.

    - 2 thằng đi 2 đôi dép bánh mì, gần giống nhau, lúc ra 2 thằng giành nhau đôi mới hơn 1 tí, cãi ko lại lại gọi anh ra "anh ơi, đôi dép này của em, ko, dép đó mới là của em." bố bọn mày đi chân ko về đi, tao rỗi lắm đi làm bao công cho bọn mày hả?

    - 2 thằng dân tộc vào quán chát, nó bảo mình mở chat cho nó, mình hỏi có nick chưa, nó nói có thế là cứ để nó đánh, ngồi mãi thấy nó cứ hí hoáy loay hoay, ko biết vì sao, chút nó gọi " anh ơi", xuống mới thấy Nick thì nó ghi họ và tên nó, pass thì nó nói nó ghi ngày tháng năm sinh nó?, bố chúg mày, đây là quán nét chứ có phải đồn công an đâu mà mày khai lí lịch

    -Hồi mấy năm trc ngồi trông hàng cũng dính mấy vụ ấy. nào là máy khách chạy đi mua thuốc mà cứ có thằng đòi ngồi vào nói kiểu j cũng ko nghe, còn chửi mình là coi thừơng khách rồi $ các kiểu. rồi thì có ông đi vào ngồi bắn CS cầm chuột = 2 tay rồi hỏi cách nhảy với cả cách đi.

    -Nhưng tởm nhất vẫn là vụ có bố chơi AU nhảy nhót tít mù rồi đập rầm 1 cái văng cả phím cách và buông 1 câu. ĐM trượt "phi-lít" nản

    -Đứa thì đeo headphone của thằg máy bên cạnh rồi hỏi: "Nhạc j nghe tiếng súng ko vậy anh, em nhớ bài này đâu phải vậy?" (thằng kế bên đang bắn CF ạ).

    Bựa nhất là có 1 chị mặt cũng sáng láng mà vào xem xxx, cả hàng net cười vật vã mà ko thấy nhục, mình pm tế nhị: "chị ơi đừng xem phim, lag lắm, ng khác ko chơi game đc" mà vẫn trơ trơ, tắt ứng dụng 5 lần thì bà ta mở lại đúng 5 lần, cuối cùng ức chế (ko ngờ người ức chế lại là mình) tắt luôn máy, chị ta ngồi luôn 10′ mới mò ra tính tiền… hết ý thật

    -Mình vẫn buồn cười cái hồi Mu Hà Nội mới ra có quán game đó là quán game offline , mình vẫn thường ra đó đánh đế chế với mấy anh và mấy đứa bạn , sau khi có Mu Hà Nội , quán đó treo cái biển to tướng : "Ngày mai có Mu Hà Nội " . Hôm sau mình ra , thấy cả quán đang tíu tít hỏi nhau : " Ơ sao ko chơi được nhỉ / Thử bỏ đóng băng ổ cứng xem / Sao toàn ngắt kết nối với máy chủ nhỉ / Anh Tùng xem lại máy chủ xem có bị gì ko / bla bla bla … " Ông Tùng chủ quán : " Có bị gì đâu , vẫn vào được mấy game khác đều đều mà , hôm qua anh vừa kiếm tra máy xong , làm gì có, hay nhìn xem có đứt cái dây nối mạng Lan ko " Mình đang chả hiểu chuyện gì xảy ra thì thằng bạn nhìn liếc qua cái máy chủ hàng , thốt câu rõ to : " Làm l` có mạng mà kết với chả nối "

    -Lúc mở phòng net thằng bạn khuyên đừng cho ai vào toilet nhà (tại mở ở nhà), tôi ko nghe,kết quả đây:

    *diana,whisper…"có nhuộm màu" 1 ngày xuất hiện tầm 6,7 cái

    *Cửa phòng vệ sinh phải thay 3 lần vì ko chịu nổi vô ảnh cước của bọn nam sinh.

    *Về chửi tục thì: lớp 9< lớp 8 < lớp 7 và ko phân biệt nam nữ luôn, vậy là hiểu hs bây h ntn.

    *Vào chơi game thì canh lúc phòng net full máy, gửi xe vào đứng 1 lát rồi chuồn trước khi có máy, chiều đi học xong ra hồn nhiên lấy xe: tiết kiệm 2000

    -Tôi làm ở gần trường học, ngày thường rất đắt khách, hè và thi học kỳ thì ngồi ngáp. Nhưng tuyệt đối: ko đánh khách, chửi khách cho dù là học sinh đi nữa, vì khách hàng nuôi mình mà, phải chịu thôi, trừ khi gặp ăn cắp thì đấm.

  • Mình gần 30 rồi, đã có vợ con. Ngày xưa thì nghiện đế chế, tlbb rồi lol. Đi làm thì lol rồi chuyển sang pubg, autochess... xen kẽ thì game điện thoại. Có thể vài tháng không chơi nhưng thi thoảng lại bập vào game, mà mình chơi đúng kiểu ngồi cày game luôn.

    Tháng trước mới biết đến trò summoner war, thế là lại cày ngày cày đêm, vừa làm vừa cắm giả lập, tối ôm điện thoại mãi mới ngủ được. Trước có thời gian cũng chăm đọc sách mà giờ mua mấy quyển về cả tháng chưa đọc xong.

    Qua mới phải bán acc mà vào mấy cái group lại thấy ngứa tay quá. Có cách nào bỏ game dứt điểm không chứ biết chỉ là giải trí mà mình tốn thời gian cho game quá.

  • Chào các thím, nay chơi game chán quá nên lên tâm sự với các thím cho vui. Em năm nay 27 tuổi, nhớ hồi xưa thích game mún chơi thì ké ông anh cái thời mà máy màu trắng màn hình to đùng,còn ko thì để dành dc 3,4k đi chơi net,chơi tư hồi băng,đĩa vuông tròn. Sau này đi học ở xa cha mẹ nghèo bán vàng mua cho dc cái lap cùi,chơi cũng dc vài game nhỏ

    Thời cấp 2, cấp 3 ăn đòn bao trận vì chơi game, lên đại học thì loser không biết tán gái và ko tham gia hoạt động xã hội cũng chỉ cắm đầu vào chơi MU với CF, sau này, tức là bây giờ sắm được con máy thì cũng chán chơi game mất rồi, CF thì bỏ hơn năm rồi, trước đó thì chỉ bắn vài trận đấu đơn xong quit, MU thì không chơi online mà tìm các server offline người ta chia sẻ, về cài xong add đồ full với chỉnh max stat lượn vòng vòng các map kill boss với nghe nhạc game rồi cũng xóa.

    Giờ đi làm thời gian rảnh chỉ để lướt voz, xem TV show của Mỹ để luyện tiếng Anh, đang học thêm tiếng Nhật. Lúc nào hứng lắm thì xem clip của Tiền zomv4 với xem Chim sẻ đi nắng chứ lúc này máy tính còn chả cài game nào cả.

    Thấy các ae có vợ con vào sẽ vướng bận nhiều, không có thời gian và tâm trí học nên tranh thủ lúc này chưa con nào ngó đến thì cố học vậy, giờ giải trí nó cũng mang tính thực dụng chứ chả vô tư như ngày xưa cày net xuyên đêm. Bác nào chơi CF chắc biết vụ ngày xưa đi AI lấy hộp kim cương mở TRG 21 lấy GP, đấy ngày xưa bọn em chuyên có team ngồi net đêm cày AI để lấy tiền quay mấy khẩu GP báu vật, nghĩ lại thấy trâu bò và ngu vcl.

    Giờ tuy làm ra tiền rồi mua dc máy mạnh, ở nhà thích chơi lúc nào là chơi không cần phải ra quán nhưng cài game mấy chục gb chơi tí rồi xoá,chẳng có tí cảm xúc nào lun,giờ chỉ muốn kiếm thật nhìu tiền lo cho 2 mẹ con và 2 ông bà ở nhà,máy mạnh giờ chỉ để lướt fb, xem phim...hài thật đúng là thời gian trôi nhanh thật

  • Chào các bạn, mình đã từng gắn bó với DotA 1 thời gian khá dài (khoảng 5 năm), dù không là 1 game "cày kéo" nhưng thực sự DotA mang đến cho người chơi những trải nghiệm hết sức thú vị và mình cũng như nhiều bạn đã "nghiện DotA" lúc nào không hay.
    Trung bình 1 ngày, ngoài thời gian đi làm, mình chơi khoảng 8 tiếng (trưa từ 12h00 đến 13h00, tối từ 20h00 đến 02h00 sáng hôm sau), mỗi trận đánh hay, mỗi combat đẹp càng ngày càng làm mình hứng thú và đôi lúc nghĩ sẽ không dứt ra đc.

    Thế nhưng 1 ngày mình lên giường ngủ và tự hỏi: có nên dành quá nhiều thời gian cho nó hay không?, có nên vì nó mà mỗi buổi sáng đi làm là 1 cực hình (do thiếu ngủ) hay không?, thời gian đó nếu dùng vào việc khác như đơn giản là đọc báo mạng... sẽ bổ ích hơn rất nhiều, mang lại cho mình nhiều kiến thức hơn và mình quyết tâm từ bỏ DotA.

    Ngày thứ 1: mình xuống room LV 1 chơi, những trận đấu nhàm chán với HM lộ liễu, đồng đội feed, quit... khiến mình dần cảm thấy vô vị và mình vẫn kiên quyết chỉ chơi ở room LV1.

    Ngày thứ 2: giống như ngày thứ 1 và mình bật HM để HM lộ liễu, lúc này DotA thực sự mang lại cho mình những tràng cười thoải mái (dù nghe chửi).

    Ngày thứ 3: mình pick các hero có thể troll đồng đội như tiny, Blood, Chen..và đi phá team.

    Ngày thứ 4: DotA đã thực sự là 1 trò giải trí với mình, mình chỉ thấy vui chứ kg còn cảm giác hơn thua khi chơi nó.

    Ngày thứ 5: mình chơi đc 2h thì nghĩ và đi ngủ

    Ngày thứ 6: mình chơi đc 2 trận và cảm thấy chán, nhưng vẫn cố chơi để duy trì cảm giác chán nản.

    Ngày thứ 7: buổi sáng mình dậy thấy thật khỏe khoắn, kg còn cảm giác mỏi mệt vì thiếu ngủ nữa, uống 1 ly caphe và tận hưởng cảm giác nó ngon hơn bao giờ hết. Buổi tối thay vì chơi DotA mình dẫn vợ đi chơi. Ôi! cuộc sống xung quoanh thật đẹp, thật rộn ràng thế mà bao năm qua ta bỏ quên nó.

    Tối ngày thứ 7, mình xóa game và nick yahoo của các bạn chơi, hiện đã qua 1 tháng và mình đã thấy kg còn thích nó nữa.

    Mong các bạn dành quá nhiều thời gian cho game online hãy tự suy nghĩ lại và dành thời gian đó cho cuộc sống có ích hơn, cuộc sống rất ngắn ngủi, hãy để thời gian yêu thương những người xung quoanh ta các bạn nhé!

  • Nhiều khi cũng thích chơi game.
    Nhớ ngày xưa,
    Auditiob nhảy nhạc 176 (max hồi đó), nhảy crazy 8k bấm Del, finish đc vài lần chán bỏ game. Mỗi lần nhảy lúc nào cũng đầy đứa bu lại xem.

    chơi cs go, truy kích, biệt đội thần tốc, bắn như hack.

    Chơi dday mức khá, dota thì cũng đánh vài ba giải ao làng.

    Đặt boom online cũng rank cao.

    Rồi gunny cũng có số má, liên quân cao thủ, pubg thì bắn tàm tạm, rồi call of duty,...

    Nchung chơi game gì mình cũng thấy dễ, kiểu như sinh ra để chơi game, và có thể ngồi cả ngày lẫn đêm chơi k ăn k uống.

    Nhưng đến khi lên sinh viên, khởi nghiệp từ vốn vài triệu đến vài chục triệu, cuộc sống làm cho những ván game ít đi dần. Nhưng rãnh vẫn có thể chơi cả ngày.

    Sau đó đến quá tuổi chơi game, thao tác chậm chạp, nằm ở mức chơi tàm tạm. Như chơi dota, biết nó sẽ làm gì nhưng k phản xạ kịp nữa, và mất dần hứng thú với game.
    Rồi sau nữa, lâu lâu chán chơi 1-2 ván giải trí mà vẫn thấy chán, cảm thấy tốn time quá.

    Sau đó chơi mấy game cày cuốc, 1 tháng nạp vào vài triệu chơi ủng hộ nph, nhưng cũng chán, h game quá nhiều nhiệm vụ, chơi cả ngày k hết.

    Chung quy lại, game lớn nhất mà phải hoàn thành là trò đời. Trò này thì toàn mùi hành, ở sever VN thì nạp tiền nhiều chưa chắc đã ngon, cày nhiều chưa chắc lên lvl cao. Và chỉ có 1 mạng, thành ra trò này khó quá.

  • Chơi game từ năm lớp 3 đến giờ gần 20 năm up mặt vào máy tính

    Nghiện lâu nhất là lol ,chơi thì vẫn hay

    Nhưng cảm xúc k còn như trước, chỉ chơi 1 2 trận là chán (lâu k chơi thì lại thèm)


    Chợt phát hiện ra còn nhiều thứ xung quanh cần học hỏi thêm


    Khi không chơi game nữa thấy thời gian của mình tự dưng dài thêm ra, nhận thấy dù trong game anh hùng tới mấy thì cũng chẳng giúp gì được ngoài thực tại.


    Vậy nên...

    - Bỏ không chơi nữa, Delete D:Game\LOL\ Remove luôn Garena

    -Đầu năm bán luôn bộ pc được 5triệu để lấy vốn làm ăn, giờ thì ngày nào trong đầu cũng hàng hóa, tìm kiếm khách hàng chứ ko còn game nữa

    Thu nhập cũng tăng x2 x3 lúc còn nghiện game 

    Chúc anh em bỏ game thành công

  • Tình hình là gấu em dị ứng đặc biệt với game.

    Em thì cũng ít chơi lắm. Thỉnh thoảng lắm mới đi đánh dota với mấy thằng bạn cũ. Hôm trước thằng bạn nhắn tin rủ ra Tô Hiệu (bác nào ở khu Cầu Giấy chắc biết) thì gấu liếc thấy đc và nghĩ luôn là mình rất hay đi chơi đt. Bạn bè hay rủ đi chơi >> phải hay đi chúng nó mới hay rủ thế.

    Gấu luôn khẳng định là chơi đt là 1 tệ nạn và quán game như là tụ điểm thác loạn chửi bới vậy

    Chuyện chỉ có thế thôi cũng thành tranh cãi mất 1 lúc nhưng rồi thôi.

    Giờ em k muốn cãi nhau với gấu và cũng k muốn phải bỏ chơi dota(bạn bè cũ gặp lại thường chỉ gặp những lúc đi chơi dota)

    Giờ anh phải làm sao chọn đây? Khi tim khắc cả hai hình dung

    Vui buồn cùng game nhưng lòng đã mang ước thề

    Bao lần sẻ chia cùng anh, những lời nồng ấm anh trao

    Chẳng lẽ game chỉ đến như giấc mơ

    Các bác cứu e pha này với

  • Net cỏ dẹp lâu rồi nhưng cyber game vẫn sống lay lắt. Hôm nay tôi sẽ kể các fen nghe 1 số dạng người trong quán net, tại thời điểm này luôn nhé.

    1. Sinh viên: thành phần này đông nhất. Bọn này thường nghiện liên minh, fifa, đấu trường công lý và 1 số game kiểu vltk. Lương sv mỗi tháng khoảng 2-3 triệu nhưng 1 ngày đã tốn gần 100k tiền net. Chỗ tôi có gói cày đêm 35k/combo, bọn nó thường chọn gói này, nước ngọt 15k/chai, mì cũng 15k. Cảm thấy bọn này tương lai thật mờ mịt.

    2. Banh bóng: Bọn này thường ngồi net mấy ngày có trận, như champion league cuối tuần hay c1… bọn nó cứ mở w88 lên bấm kèo rồi mở bóng đá trực tuyến lên xem, tôi quan sát thì bọn này lúc win lúc thua nhưng kết quả vẫn đổ nợ.

    3. Gái: bọn này thường đi với người yêu, thường là học sinh sinh viên, khung giờ tầm 7-10h tối, bọn nó vào cày rank lmht, trong các nhóm thì bọn này oke nhất vì ý thức tốt (ko phá, lén khạc nhổ như bọn nhóm 1 và ko hút thuốc)

    4. Dân đi làm: thành phần này buổi tối và ngày nghỉ, nhóm này ko nợ tiền, kêu nước kêu mì nhiều, tương đối lịch sự.

    5. Vô học: nhóm này là sinh viên lưu ban và bọn thất nghiệp, bọn này chửi tục ồn ào cả quán, cởi trần, hút thuốc, ý thức chung tệ, tiền ít hay nạp nợ.

    6. Downloader: ngoài chơi gamet hay ra download film hd về ổ cứng rời rồi về nhà xem, tiết kiệm time do mạng ở nhà của tụi nó chậm. Có quán tôi biết bọn nó chia thêm luồng cho dân down, nhưng đa số là ko. Nên khi down phải len lén xài, ko cả bọn nó tìm nó đập cho thì vỡ alo.

    7. Thành phần chơi chùa, đánh bài chuồn, kêu mớ đồ ăn đồ uống và chơi lâu vcl xong thì kiếm cách chuồn giở trò, hoặc thấy mình không cứng thì lại làm hung lên.

    Nhớ có thanh niên kia dắt một lượt 2 con múi mít vô, chơi tổng cộng 3 máy, ăn mì trứng uống sting hút hero, đến lúc tính tiền ra tổng cộng tầm 150k, thanh niên giở trò bảo sao tính tiền giá cao quá, ok mình kê khai chi tiết thời gian chơi với cả ăn uống, lão định đánh bài chuồn nhưng cửa quán net mình đã khoá trong, bảo không trả tiền hoặc cầm món đồ nào lại thì đừng đi khỏi đây, nó kèo nài một lúc rồi đành để lại cái điện thoại sony, sáng hôm sau vác cái bộ mặt tiu nghỉu đến trả tiền chuộc đt.

    8. Học sinh: cấp 1-2 choai choai, ít tiền hay chơi minecraft, 3-4 thằng ngồi 1 máy chỉ chỉ trỏ trỏ. Không có tiền gọi mỳ nước.

    9. Người trên núi: thường là người miền núi xuống phố đi xây, đi làm công nhân, lần đầu tiếp xúc công nghệ. Công khai mở phim con heo xem giữa quán, thậm chí là sục c*c.

    10. Nợ chúa vip: giàu, ghi nợ cuối tháng trả, gọi nhiều mỳ nước. Loại này là quá nhiều tiền nên k muốn trả lắt nhắt.

    11. Nợ chúa: Mở tài khoản khách, gọi nhiều mỳ nước, ngồi thâu đêm, ngủ tại chỗ nhưng đến khi hỏi thì không có tiền. Điện thoại không.

    12. Loại góp vui: đi xem chứ không ngồi máy, chém gió trà đá thuốc lào.

    Còn 3, 4 nhóm nữa mà mỏi tay quá.

  • Đầu năm có đôi tâm sự từ tận đáy lòng sau 1 cái Tết vui buồn đan xen nhau. Tự nhận là 1 thằng nghiện game, c2 nghiện game học kém cỏi dù được nhận xét là thông minh.Lớp 9 bỏ game bắt đầu học như 1 kẻ bước vào quá trình xoá mù kiến thức,năm sau thi vào lớp 10 đỗ lớp chọn trường top.Lên c3 lại game rớt đh năm đầu. Lại cố gắng ôn 1 năm đỗ đh. Học đh lại game và giờ ra trường không bằng và cũng không có ý định học tiếp vì cũng không có đam mê với nghành mình học.

    Quyết định học Trường đời tìm kiếm cơ hội. Giờ nhận ra game, mạng ảo tất cả chỉ là vô nghĩa, nhận ra gia đình, bạn bè mới là cuộc sống thực sự của ta. Người ta sẽ không biết bạn lv bao nhiêu trong game,không biết bạn chơi giỏi thế nào.Họ chỉ nhìn bạn sống ntn ngoài cuộc sống,ví bạn dày ntn.Khi mà ta đang tốn thời gian cho những thứ game vô nghĩa thì ở ngoài kia họ đang kiếm tiền xây nhà, đi du lịch,mua xe hơi...

    Các bạn có thể nói tôi là 1 thằng nghiện game vâng đúng như thế,các bạn có thể nói các bạn chơi game vui vẻ chứ không nghiện nhưng tôi không nghĩ vậy tôi thấy các bạn đang dối mình (tất nhiên không phải ai cũng như vậy). Người chơi game tất nhiên không phải ai cũng sẽ bị game làm ảnh hưởng, nhưng đa số là sẽ bị. Đôi lời tâm sự từ những thứ tôi đã trải qua cho những ai đang là con nghiện game nhất là các bạn trẻ. Các bạn nghĩ mình trẻ chơi chút cố gắng sau không sao, nhưng thời gian nó quý giá lắm, và nó đi nhanh lắm sau này nhất định các bạn sẽ tự trách mình đã để nó đi qua 1 cách vô nghĩa.

    Tôi đã thấy những sợi tóc bạc, những nếp nhăn trên mái tóc,khuôn mặt cha mẹ, tôi đã thấy nụ cười của gia đình khi tôi làm 1 việc ý nghĩa chứ không phải là niềm vui khi thắng 1 trận chiến trong game,tôi đã thấy cả giọt nước mắt của gia đình khi tôi phạm sai lầm, tôi đã thấy tình anh em bạn bè sống chết với nhau như thế nào, và tôi đã thấy em người con gái tôi yêu từ bao giờ tôi chẳng biết. Tôi tự quyết tâm từ nay phải sống thật tốt, thật có ích không thể để tuổi trẻ, thời gian trôi qua 1 cách vô nghĩa nữa. Cả cuộc đời này tôi dành cho gia đình, anh em chiến hữu và em..

  • Mình yêu Gấu cũng 2 năm, cũng đi chơi Dota T7 hoặc CN (1 buổi) nhé, lúc chơi thì mải mê tận 5,6 tiếng đồng hồ chẳng nt, chẳng nghe đt. (mẹ gọi còn ko nghe đừng nói là Gấu)
    Ngày bt vẫn đưa đi chơi bt, vậy mà cuối tuần nó ko chịu thông cảm, cứ suốt ngày cãi nhau, giận dỗi... Giờ thì chia tay rồi đấy, chia tay vì Game
    Nói với nó thế này: "Gì thì gì Anh chơi game cũng ngót nghét 20 năm rồi, yêu em cũng chỉ x năm, vì thế em đừng bao giờ so sánh làm gì cho mệt cả ?"

    Cũng nói thật là ban đầu cứ nghĩ nó y nhiều thì nó ích kỉ, nhưng mình ct xong 1,2 tháng nó có ngay thằng khác. Đờ mờ gấu chó. Từ giờ mình xác định đứa nào y mình phải chấp nhận 1,2 điểm xấu ở mình, đờ mờ mình chẳng bia rượu, chẳng gái mú, vì nó mà bỏ thuốc lá, vậy đến Game nó không thông cảm nốt thì cho nó next luôn...

    P/S : Gấu em ngon vãi,tiếc lắm, nhưng thôi :-j mình là đàn ông mà

  • Câu chuyện bắt đầu như thế này các thím ạ.
    Vì phải làm việc cả tuần và nhiều lý do khác nên thời gian em chơi DotA chỉ có thứ 7 và chủ nhật. Nên cứ vào 2 ngày đó là em bỏ cả ngày để đánh DotA 
    Gấu e thì ko thích e chơi game lắm. E toàn phải trốn và viện đủ lí do để đi chơi DotA 
    Tình hình là từ trưa đến chiều hôm qua. Vì quá mải mê với những trận DotA và combat. Gấu điện thoại toàn vào những lúc gay cấn nên e luôn ko nghe máy. Và lúc tối khi e về nhà, gấu nói chuyện với giọng rất là hằn học, lạnh lùng. Còn nhắn cho e 1 tin là: a coi game còn quan trọng hơn n.y a phải ko?
    E im re từ tối qua đến giờ.
    Thánh nào hiển linh giúp em. Giờ e phải làm sao??

  • Em mới có gấu, gấu của em được cái cũng xinh xắn , hiền lành dù đôi lúc cũng bật tanh tách, chỉ mỗi tội là nghiện game các bác ạ

    Nói ra thì bảo em khó tính và điên, nhưng thú thật, có gấu mê game đúng là một đại thảm họa các thím ạ . Hai đứa đi chơi mà cả câu chuyện chỉ là mua đồ, bán item, nâng cấp súng, bla bla mà cái gì nó cũng chơi giỏi hơn em >"< thế mới đau em chứ.

    Hôm trước hai đứa giận nhau 1 tuần vì cái tội, nó đang mải chơi cái bắn cá ăn Vcoin giống ở Vincom thì em vào phá đám, thế là nó bắn trượt con cá vàng. có thế thôi mà nó nói em không ra gì, em tức quá tát cho phát.

    Giờ em đang nghĩ cách trị nó cho bớt mê game đi, các thím có cao kiến gì thì góp cho em với.

  • Bỏ qua cái giới thiệu về trường lớp hay ở đâu nhé mình vào thẳng vấn đề cho những cặp đôi đang yêu nhau hiểu hơn về "Ai mới thực sự quan trọng người yêu mình, và game chỉ là giải trí".
    Mình là boy mình vs cô ấy học chung trường (xin phép mọi người dấu tên trường) mình với cô ấy đã yêu nhau hơn 1 năm nay, trước giờ lúc yêu đến bây giờ mình vẫn giữ tính cách quan tâm bạn gái, chiều lòng tại vì ny hơi khó tính, nên không đúng ý cô ấy thì rất khó chiều, nếu như cả ngày hôm đó cô ấy dận dỗi thì tối về auto làm hòa, lịch học của mình cũng dày nên nhiều khi ko đưa cô ấy đi ăn buổi tối được mình cũng cảm thấy thương cho cô ấy nên chắc cô ấy cũng hiểu tuần đi chơi 1 2 lần, nhưng khổ nỗi vấn đề liên quan đến câu chuyện đây là khi mà mình muốn stress chơi game cụ thể liên quân những lúc rảnh rỗi thôi, vì người yêu mình rất hay kiểm soát mình, mình tìm tên ai trong fb hay like ảnh ai tym ảnh ai trong nốt nhạc cô ấy đều hỏi và luôn luôn như vậy rồi còn hủy theo dõi em họ của mình tren fb ?? hủy theo dõi nhiều đứa bạn cấp 3 vs đại học (chủ yếu là con gái) của mình đến nỗi mình thấy mấy đứa mất hút lâu ko thấy mặt thì mình tìm lại tên hóa ra bị hủy theo dõi và ko đâu hết chính con ny của mình. Măc dù mình ko đụng chạm gì dến fb của ny mình cũng ko kiểm soát nốt vì mình dễ tính ny làm gì cũng đc ko kiểm soát đến cách ăn mặc hay nt vs ai. Vì ny mình rất nhạy cảm nên mình cũng tấm lí chiều em ý ko làm em ấy buồn nhiều

    Ấy thế mà mình muốn giải trí lên chơi liên quân 1 đến 2 ván vs bạn thì ny mình lên kiểm tra xem có vô trận ko rồi vô lịch sử trận đấu xem chơi mấy ván rồi kêu anh ko quan tâm em nữa ? mà mình rất rất là quan tâm ny mình, lo lắng nữa đằng khác. rồi dận mình này nọ nói rất nhiều nhiều, mình ko nghiện các bác ạ, 1 ngày chơi có 3 đến 4 ván là nghỉ giải trí thôi ko có cày ngày cày đêm.

    - Có bữa giận kinh khủng khó tính nói ko lại, mình cũng ko thích đôi co vs ny mình mà ny thấy mình ko ns gì thì ns tiếp. mình có lập nick khác chơi đỡ em nó vào thấy mình chơi thế mà bữa hôm qua nó kêu mượn đt mình rồi vô liên quân mình vì thấy mình lau ko chơi nick cũ rồi nghi ngờ, mình sơ suất quá quên đăng xuất nick mới ròi em nó vào lịch sử trận đấu của mình rồi trả lại rồi lặng lặng trả máy rồi về mình có nt xin lỗi bh chặn rồi nghĩ là chia tay, mình ko biết ns gì nữa, chị em nào có kiểm soát như ny mình ko ạ ????? chúa cứu vớt linh hồn :((

  • Cuộc đời của mỗi game thủ chính hiệu giống như ánh hào quang trên sân khấu vậy, khi đóng lại tất cả thì lặng lẽ tìm về góc khuất của mình.

    Những năm gần đây, phong trào chơi game online và các cuộc thi được tổ chức mang tầm cỡ quốc gia, quốc tế được phát triển rầm rộ đã thu hút không ít người mê game từ bé đến lớn tham gia. Để rồi dần dần họ trở thành những game thủ thực thụ và được công nhận như một nghề có thể hái ra tiền. Điều này khiến ta nghĩ game thủ bây giờ có khi còn nổi tiếng giới nghệ sĩ và đang tận hưởng cuộc sống sung sướng, không âu lo.

    Trớ trêu thay, những suy nghĩ kia vô tình khiến không ít các game thủ dần trở nên khép kín và hạn chế bộc lộ hết mọi tâm tư của mình. Dù bạn không đồng tình với bài viết này, vẫn có thể bạn cũng từng thoáng qua câu hỏi: “Liệu họ có thực sự ổn và vui như chúng ta thấy qua các buổi live streams?” Câu trả lời là có đấy bạn ạ!

    Đối với game thủ, trò chơi không chỉ là thú vui tao nhã mà còn mang cả tâm tư của mình vào trong từng nhân vật, từng cửa ải. Có lẽ họ cũng xem những nhân vật game là mình và cốt truyện tạo ra game như thấp thoáng hình ảnh của mình trong đấy. Tất nhiên chúng ta có thể nghĩ rằng họ đang ảo giác, điều này có thể đúng và cũng có thể sai. Bởi xét về khía cạnh chơi game một cách lén lút như trước đây thì có thể ảo giác rất nhiều. Còn ngày nay, khi game dần trở nên phổ biến và dễ dàng tiếp cận như các đồ dùng thông thường, việc ảo giác cũng ngày càng giảm đi. Nên góc khuất đầu tiên mà họ muốn che dấu hoặc không biết thổ lộ như thế nào chính là con người thật sự của mình.

    Tiếp theo đó là cảm giác không có ai trò chuyện. Chúng ta đều biết game online là nơi thu hút nhiều lứa tuổi tham gia, vì vậy mỗi chúng ta đều có cơ hội gặp gỡ và trao đổi với vô số người chơi từ các vùng miền khác nhau. Do đó, các game thủ thường có lối sống nội tâm và rụt rè với các buổi đối thoại trực tiếp nhưng lại có rất nhiều bạn, thậm chí là bạn nước ngoài. Qua đây phản ánh lên việc thiếu thốn cảm xúc cũng là một trong những nguyên nhân khiến không ít các game thủ thực hiện những hành vi không đúng, không hợp pháp. Nếu bạn cũng có quen hoặc bạn thân với game thủ, hãy dành cho họ một chút thời gian để tâm sự và vỗ về cảm xúc của họ, cũng như đây là cách mà chúng ta hiểu thêm một người và hiểu thêm chính ta.

    Bên cạnh hai cánh cửa bí mật trên, chúng ta còn thấy những người chơi game có độ tuổi lao động thường bị cho rằng vô công rỗi nghề, sống dựa vào gia đình hay nói theo cách của các cô dì hàng xóm là “ăn bám cha mẹ”, vân vân và mây mây. Những lời đàm tiếu không đúng sự thật hoặc cố gắng bơm đặt thêm để câu chuyện có nhiều nút thắt kia vô tình làm tổn thương đến lòng tự trọng và tạo cho họ nhiều mặc cảm hơn.

    Sống trong một môi trường, nơi mà ai ai cũng chê ghét mình càng làm cho căn bệnh sợ đám đông, sợ xã hội và trầm cảm ngày một biến chuyển nặng nề hơn. Dù rằng thời đại ngày nay, game cũng được xem là một công việc có thể kiếm ra tiền nhưng nó vẫn rất mông lung và may rủi. Tuy nhiên, nếu đã là game thủ thực thụ, họ sẽ luôn luôn có cách để vừa làm mà vẫn vừa chơi thoải mái. Đây là điều rất đáng tự hào của họ, đồng thời cũng là tín hiệu đáng mừng của xã hội. Bởi khi ai đó thấu hiểu rõ công việc mà chính người ấy đang làm, anh ấy hoặc cô ấy luôn có khả năng góp phần ngăn chặn những mặt xấu mà game online mang đến. Nhưng đâu đó họ vẫn giữ cho mình cái góc khuất nhỏ cùng nội tâm sâu hun hút. Chẳng phải làm vậy để ngầu hơn ai cả mà họ làm vì nơi đó họ được đắm chìm trong thế giới riêng của một người chơi game chuyên nghiệp và luôn cháy bỏng đam mê.

    Đấy, cuộc sống với cái vỏ bọc hầm hố nhưng nội tâm âm ỉ và có phần mỏng manh của mỗi một game thủ sẽ khó mà ảnh hưởng đến chúng ta. Nhưng đâu đó, họ vẫn là một nhân tố làm nên sự thú vị và đa dạng của hành tinh này. Nếu bạn quen ai đó là game thủ thực thụ, hãy trải lòng để hiểu góc khuất của họ – nơi mà rất khó để cho ai đó ghé thăm.

    (Nguồn: https://game4v.com/goc-khuat-cua-mot-game-thu-thuc-thu-875119.g4v)


    # tâm sự gamer # game thủ # game hot
  • Uống nhầm một ánh mắt, cơn say theo nửa đời. Chỉ vì crush, tôi đã quyết định thử những thứ mình chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ làm.

    Tôi là con một trong một gia đình cũng tạm gọi là khá giả. Bố mẹ đi làm bận rộn nên từ nhỏ tôi đã luôn chơi một mình dù có bà nội cùng ở nhà. Tôi vẽ vời đủ thứ, thay quần áo cho búp bê đến cắm mặt vào tivi chờ đến giờ phim Hàn Quốc chiếu. Tôi cũng rất thích đọc ngôn tình. Cuộc sống có thể nói khá vui vẻ mặc dù không có nhiều bạn bè. Tôi luôn mơ mộng về một chàng hoàng tử sẽ xuất hiện trong cuộc đời mình như cách Triệu Mặc Sênh gặp được Hà Dĩ Thâm. Có lẽ mơ ước của tôi đã được lắng nghe, tôi trúng tiếng sét ái tình với anh lớp trên hơn hai tuổi. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã ngưỡng mộ nét điềm đạm, lạnh lùng từ anh, dù cho anh có vẻ như chẳng để ý tôi lắm.

    Crush của tôi biết chơi game, lại còn còn ở quán nét, nơi mà tôi cực kỳ ghét.

    Theo suy nghĩ của tôi, một người học giỏi có lẽ họ chẳng biết đến những trò giải trí như những đứa con trai khác vẫn hay chơi. Những đứa cùng lớp tôi thường tụ tập nhau hất bài, hay cả ở quán net, nơi mà tôi rất ghét, để chơi trò gì đó hồi trước tôi còn chả biết tên. Nhưng một khoảnh khắc định mệnh đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của tôi. Anh ấy đã xuất hiện ở quán net cách trường tầm 1,5km và cùng hướng về nhà của tôi. Tim tôi đập thình thịch khi lướt ngang và thấy anh ngồi đấy. Mái tóc ướt có lẽ do vừa xong tiết thể dục, áo bỏ ngoài quần, chân gác lên giày và tai nghe choàng cổ. Trong giây phút đó tôi đã ngẩn người và không biết dùng từ gì để miêu tả cảm xúc mình lúc này.

    Chàng trai của tôi biết chơi game, lại còn còn ở quán nét, nơi mà tôi cực kỳ ghét. Thế nhưng từ ngày ấy, mỗi lần đi ngang chỗ đấy tôi không thể kiềm chế mà cứ nhìn vào trong muốn tìm kiếm anh. Một lần, hai lần, ba lần, tôi không biết là do may mắn nhưng mỗi lần nhìn vào tôi đều tìm được anh rất dễ dàng. Tôi biết được chỗ anh vẫn thường ngồi. Tôi rất tò mò liệu trò chơi nào cuốn hút đến thế khiến anh thường xuyên ghé quán như vậy. Tôi chẳng biết hỏi ai, rằng anh chơi game gi, chơi cùng ai, và thường ra về lúc mấy giờ.

    Tôi chỉ biết hằng ngày đi ngang lớp học của anh, sau đó cố tình về trễ để được ghé ngang nhìn anh tại tiệm net và vẫn không biết nên làm gì. Nhưng cơn tò mò cũng lên tới đỉnh điểm, tôi quyết định phải tìm hiểu. Tôi bắt đầu chủ động bắt chuyện cùng bạn bè, đặc biệt là các bạn nam để xem họ thường chơi game gì. Tôi muốn kết bạn với anh ở Facebook để biết được anh thích gì. Tôi tò mò rất nhiều thứ. Cuối cùng tôi cũng biết được trò chơi đang hot được mọi người yêu thích, tôi cũng biết được có một hội nhóm ở trường mình được lập ra để mọi người chia sẻ.

    Quả thực là nhiều thứ rất mới lạ với tôi, tôi cũng nhấn tham gia nhóm đó, thực sự rất khác với tôi ngày thường vì tôi rất ngại làm quen người lạ. Tôi lướt hết 436 người trong nhóm chỉ để tìm được facebook của anh và tôi cũng đã tìm được. Anh để nhân vật của mình làm hình đại diện. Tôi rất ngại ngần gửi lời mời kết bạn bởi nếu bị từ chối có lẽ tôi sẽ phát điên mất.

    Tôi chỉ biết vào trang cá nhân anh mỗi ngày ngóng xem anh có đăng tải hinh ảnh hay tâm sự gì không, tôi cũng muốn tìm một chủ đề để nói chuyện. Do đó tôi đã quyết định sẽ chơi game này, lần đầu tiên trong đời. Mọi thứ với tôi rất khó khăn bởi tôi chưa bao giờ chơi game nhưng tình yêu là động lực khiến tôi muốn thử. Tôi rất hy vọng sẽ tìm được chủ đề để nói chuyện cùng anh và được anh chấp nhận lời mời kết bạn. Tôi nhất định sẽ vượt qua chính mình.


    (Nguồn: https://game4v.com/tap-choi-game-de-duoc-tro-chuyen-cung-crush-885668.g4v)

    # tâm sự gamer # game online # game thủ